Hoài niệm một thời!
![]() |
CHAP 1
Sau nhiều lần ê chề chuyện tình cảm, chủ yếu là do gái chê em quá tốt, còn em thì lụy. Em tự khép cửa trái tim lại. có lẽ bọn con gái xinh đẹp chắc chỉ thích mấy anh bad boy, lạnh lùng chứ người hiền lành và trầm tính như em, gái chơi thời gian là chán và sút mình không thương tiếc.
Em chỉ cắm đầu vào công việc, học hành thêm ngoại ngữ trau dồi bản thân. Đêm về lại lủi thủi trong phòng, mệt rã rời nhưng vẫn nghĩ về người cũ, vẫn rưng rưng, cứ nhắn tin rồi lại xóa. Đã hơn 1 năm rồi, chưa lúc nào em cảm thấy ổn. Do bản tính em đã thương ai đó là chết đi sống lại, nên chắc 10 năm sau người ấy cho em đổ vỏ chắc em vẫn cam tâm
Hôm qua, công ty điều em sang chi nhánh khác. Em làm về du lịch, trước đây công việc của em chỉ là kế toán sổ sách. Sang chỗ này công việc mới của em là book tour cho khách hàng, và còn được đi du lịch chung với team bên đây nữa…
Khi em bước vào phòng lần đầu tiên, mọi người rôm rả lắm. Cả phòng có 4 gái thêm mình em là nam. 2 chị đã lấy chồng, 1 em đã có chậu, còn 1 bé hướng dẫn cho mình thì còn F.A, bé tên Uyên.
Bé này đúng kiểu mình thích luôn các thím ạ, làn da mịn màng, trắng trẻo, khuôn mặt lại sắc sảo như Tâm Tít.. Máy thím thấy Tâm tít 10 điểm thì em này cũng đến 9.69 cmnr. Bé năm nay 24 còn em 28, hợp tuổi như cá gặp nước… Thế là mấy bà chị cũng tranh thủ hỏi thăm em có người yêu chưa. Rồi gán ghép tụi em, tất nhiên là em cũng thấy thích thú nhưng chỉ sợ làm Uyên không thoải mái, tụi em thẹn thùng ra mặt vì mọi người đều bảo xứng đôi.
Mọi chuyện bình thường diễn ra cho đến cuối ngày. Ngày đầu nên việc em làm không xuể. Trong khi các chị về trước thì Uyên phải chỉ em làm cho xong. Nhờ vậy mà em có được thời gian riêng tư với bé.
Giả bộ chăm chú, nhưng mọi sự chú ý của em đều dành cho bé. Bé trang điểm rất nhẹ, chút son đỏ và mùi hương hoa hồng gợi cảm đã đánh gục em rồi. Em cố gắng ra vẻ tự nhiên và hỏi bé:
– Cũng sắp hết việc rồi, chút em bận gì không? Anh mời em bữa nhé.
– Có gì đâu anh..
– Vì anh mà công việc em nhiều hơn, sắp 7h rồi, 2 người đi ăn vẫn hơn là 1 đúng không?
– Ăn rồi campuchia nhé?
– Hả?
– Là mình chia ra trả ấy.
– Hehe, anh ngốc ghê. Mình xuống lấy xe đi.
Em và bé tấp vào một quán nướng hàn quốc. Bé hỏi sao em biết bé thích ăn đồ nướng, em chỉ cười và bé cũng cười. Kiểu như nụ cười ấy làm tan chảy cả trái tim đã đóng băng của em mấy thím ạ.
Tụi em gọi cả rượu soju, em nướng còn bé cắt thịt, ăn ý như vợ chồng
– Xin lỗi em
– Anh quên mang tiền hả?
– Không phải, vì anh mà mấy bà chị phòng mình làm em khó chịu.
– Anh khách sáo vậy, nhìn vậy chứ mấy chị tốt lắm, em cũng bình thường, lúc trưa em nằm cạnh, nói nhiều thứ về anh lắm?
– Nói gì em?
– Nói anh như công tử ấy, da trắng, tay thon như con gái.
– …
– Anh có cong không ý? Hehe.
– Tầm bậy, anh thẳng 100% nhé.
– Mấy mụ còn nói sau này 2 đứa đẻ con ra trắng trẻo bánh bèo bao cưng luôn.
– Đi xa quá nhể?
…
Em chủ động tính tiền tại quầy chứ không để bé “campuchia”. Bé cũng nũng nịu bảo lần sau bé mời lại và có vẻ đỏ mặt vì uống khá nhiều. Em ngỏ ý đưa bé về, thì bé bảo là cám ơn em và bé tự về được. Nhưng em vẫn âm thầm bám theo.
Giác quan của bọn con gái đúng là đíu đùa được các thím ạ. Tới một con hẻm, bé đột ngột dừng lại, mình ở khá xa lấp lo nhưng bé biết mình đi theo.
– Sao anh lại đi theo em, anh có ý đồ gì?
– Chỉ muốn đưa em về thôi.
– Anh về đi!
– …
– Đừng tốt với em quá.
– Thôi anh về nhé, ngủ ngon.
– Còn này nữa…
– …
– Cám ơn anh.
Em mỉm cười quay đi. Cảm thấy trong lòng vừa hy vọng vừa lo lắng (lo nhiều hơn), mai em sẽ review tiếp.
Mấy thím có thể giúp em phân tích mấy dòng em gạch chân không? Liệu bé có cảm tình với em không?
CHAP 2
Sáng hôm sau, em đi làm sớm hơn mọi khi. Vì là lính mới nên em cũng tạt qua mua café cho chị em trong phòng để lấy lòng. Khi mọi người tới thì mắt chữ O, miệng chữ A kiểu như em là siêu anh hùng
Trưởng phòng của em là bà Tú, hay còn gọi là Tú bà, bà này thì hay nịnh nọt lắm, hôm nào cũng khen em đẹp trai con bà hai các kiểu. Bả bắt đầu đưa em lên mây:
– Phòng mình nay có “soái ca” mấy đứa ơi!
Chị Lan, bà tám của phòng, thích săm soi và hay làm người khác ngại ngùng. Ông chồng chịu được tính bả cũng nhẫn nhịn phết. Bả bắt đầu hưởng ứng:
– Café Highland đúng kiểu chị thích luôn, cám ơn cưng nhé!
Riêng bé Uyên thì chỉ cười và không nói gì. Đột nhiên, chị Lan bắt đầu nhiều chuyện:
– Tốt lắm, chị sẽ gả bé Uyên cho em. Hôm qua 2 đứa bây ở lại muộn rồi có dắt nhau đi chơi không?
Em chưa kịp trả lời thì Uyên đã rào trước:
– Dạ không, xong việc là em về luôn ạ.
Tất nhiên là một câu trả lời xã giao để tránh bị mấy bà chị quấy nhiễu thì chả chết chóc gì. Nhưng em vẫn cảm thấy có chút buồn.
Vì chung team nên em đã có sẵn facebook của Uyên, em cũng là dạng “thánh soi” nên khi đào sâu, em thấy ảnh Uyên với một anh chàng. Hiện tại thì anh chàng này để ảnh đại diện là một cô gái khác, mới được hơn tháng. Em cũng lờ mờ đoán ra mọi việc.
Tận dụng lúc Uyên ra ngoài, em đi theo bắt chuyện:
– Tối qua em ngủ ngon chứ?
– Em bình thường.
– Em thích nghe nhạc acoustic không? Anh biết một chỗ khá là hay ho. Anh có 2 vé, tối nay đi chứ? (Em cảm thấy rủ thế này quá đường đột phải không mấy thím?)
– Không anh ạ, em mệt.
Uyên chả có gì là hào hứng, em nghĩ chắc mình đang vội vàng quá, có lẽ nên xem bé là đồng nghiệp bình thường đã, mới 2 ngày mà đã sồn sồn vồ vập ẻm, lâu không có mùi gái là đầu óc em mụ mị vl.
Hôm nay chỉ có mình em ở lại trễ với mớ hồ sơ, em bảo Uyên cứ về trước đi để em tự giải quyết được. Thật sự cả ngày em đã nghĩ theo cách lý trí nhất có thể, rằng đừng nên đặt nặng tình cảm với Uyên, vì bữa ăn tối hôm qua tuy vui vẻ đấy, nhưng đâu có biểu hiện gì là bé thích mình, ngay cả việc buổi sáng chỉ có cô ấy không thèm cám ơn ly cafe của mình, thì cái hy vọng sánh đôi với Uyên đúng là sớm nở tối tàn.
Tưởng như một ngày buồn sắp lặng lẽ trôi qua, khi em xuống bãi xe chuẩn bị về, thì em thấy xe của Uyên vẫn còn để đấy… Chả lẽ bé chưa về? Thế thì cả tiếng vừa qua bé ở đâu quanh đây?
Em vận dụng hết khả năng phán đoán của mình, chạy ra những quán ăn, trà sữa, cửa hàng tiện lợi gần đấy nhưng chẳng thấy bé đâu. Buồn bã trở về công ty, em ngước lên bầu trời với vẻ thất thần. Bất chợt hành động đó làm em nhớ ra công ty còn có sân thượng. Quanh đây không có công viên, vậy thì nơi để ta một mình thích hợp nhất chính là sân thượng.
Em đã đúng, trên sân thượng với hàng xích đu và giàn bầu non, lúc này ở đây chính là tiên cảnh, vì em đã thấy cô tiên của mình từ phía sau. Em nhẹ nhàng bước đến ngồi cạnh, lập tức cô ấy giật mình:
– Sao anh lại ở đây?
CHAP 3
– Sao anh lại ở đây?
Giọng nói bé yếu ớt hơn bình thường, đôi mắt bé đỏ hoe. Không nói thì em cũng biết, 3 lon bia dưới chân xích đu, bé đã gặm nhấm nỗi buồn trên đây nãy giờ rồi.
– Làm mệt quá lên đây nhìn mây trời thôi.
– Sao em có cảm giác là anh bám theo em nhỉ?
– Nếu em muốn một mình, anh không làm phiền em thêm một giây nào đâu.
– Em không nói anh phiền phức, nói chung em nghĩ anh cố tình tạo ra việc tình cờ gặp em…
Cảm giác như Uyên đi guốc trong bụng em vậy. Em tìm cách đánh trống lảng bằng cách bảo cô ấy chờ em một chút, em lập tức phóng như bay xuống tiệm tạp hóa, mua vài lon Ken, em cũng lấy áo khoác và một cái khăn? Em cảm giác Uyên sẽ cần đến mấy thứ này.
– Đây, 1 lon của em bằng 2 lon của anh, đến khi nào lên đều rồi mình về.
– Thì ra ý đồ của anh là chuốc say em, đúng không?
– Em nghĩ anh tệ thế ư?
– Đàn ông đều tệ cả.
– Không hẳn đâu.
– Anh tốt lắm phải không, rồi khi có được em, anh chơi chán rồi anh tìm người khác phải không? (Câu này nghe như bé nói với thằng người yêu cũ, không phải với em)
Nói đến đây, cảm xúc của bé vỡ òa. Bé cố kìm nhưng nước mắt vẫn rơi. Thì ra mọi chuyện em dự doán từ trước đều đúng cả. Bé buồn vì anh người yêu cũ đã có người khác.
Em điềm tĩnh đưa khăn, và choàng áo khoác cho bé(tự thấy cảnh này giống phim ghê mấy thím)..
– Trả này, méo cần. – Lau xong bé vứt khăn vào người em với vẻ hung dữ…
Rồi bé cầm lon bia lên, cộc lốc:
– Uống!
Nốc hết lon, bé tiếp tục xả vào người em:
– Nãy giờ sao không phản ứng, em nói đúng tim đen mấy người chứ gì?
– Anh hiểu những gì em trải qua, cảm nhận được nỗi đau mà em chịu đựng.
– Làm như anh biết tất cả về em ấy.
– Anh không giỏi đến thế. Việc anh giỏi duy nhất là lắng nghe.
– Tại sao lại quan tâm em thế? Anh cần gì ở em?
– Không cần gì cả em ạ.
– Anh tốt với tất cả mọi người, không chỉ riêng em phải không? (Câu này như bé có vẻ trách em, phải không các thím?)
– Không hẳn,
– Vậy việc anh mua café cho cả phòng, anh giải thích đi!
– Một hành động lịch sự để hòa nhập chỗ làm mới, anh thấy đó là chuyện bình thường.
– Đúng là dẻo mồm…
Em không dám đôi co với bé nữa, em chỉ cần ngắm khuôn mặt cau có dễ thương này rồi nghe bé cự nự đến sáng cũng được. Sau một hồi “xả hết đạn”, bỗng bé cúi gầm mặt xuống, nhỏ nhẹ:
– Anh không thấy em quá đáng ư?
– Giống kẻ tổn thương lại muốn làm tổn thương người khác à?
Câu đùa nhạt nhẽo của em làm bé phì cười. Lúc này mọi thứ có vẻ thoải mái hơn và tụi em trao đổi được mọi thứ về quê nhà, gia đình, bạn bè…
2 đứa “xử” hết mấy lon bia thì đã gần 11h đêm. Em không lo xe bị giữ lại qua đêm, vì tòa building cho thuê cty đa quốc gia nên hoạt động 24/24, mà lo vì bé đi không vững nữa, em ngỏ ý:
– Để anh đưa về, em không chạy xe được đâu.
– Được hay không là việc của em, anh về trước đi.
– Ừ, thôi về đến thì mess cho anh.
– Thể bỏ em về thật à?
Đinh công mạnh, con gái đúng là thứ khó hiểu nhất trên đời. Em hiền nên cũng chịu thua.
– Chìa khóa xe, đưa anh!
Bé say lắm, ngồi được lên xe cũng hết hơi. Lúc này mà em chở vào nhà nghỉ thì tha hồ hành sự. Nhưng em phải giữ cái đầu lạnh mặc dù “thằng nhỏ” đã nóng lắm rồi.
Bé ôm rất chặt và dựa đầu vào lưng em. Cảm giác cũng đủ phê.
– Rồi anh về bằng gì? – Đột nhiên bé hỏi…
– Anh bắt grab về cty lấy xe.
– Có mệt không?
– Mệt thì có thương không?
– Không. Rảnh đâu. (Đm nó phũ vl)
Đang nói cái em tông mẹ vào cột điện mấy thím ạ. Tửu lượng em rất kém nhưng nốc hẳn 5 lon thì đầu em lâng lâng như trên mây, cũng may em bảo con bé là đèn đỏ nên thắng gấp.
Chỗ trọ của bé khóa cửa, em chờ bé gọi chủ nhà và dắt xe vào, dìu bé lên tận phòng. Bé bảo em đi về cẩn thận rồi nằm vật ra luôn. Cái máu dê trong người em cứ trào trực, giờ chả lẽ cứ xông đại vào làm 1 nháy rồi ra sao thì ra, nhưng chợt nghĩ lại ông chủ nhà trọ đang lườm mình nên em nhanh chóng rút…
CHAP 4
Đầu em quay mòng mòng vì một đêm khó ngủ các thím à.
Dù rất say nhưng đêm đó em về nhà thao thức suy nghĩ mãi về chuyện giữa em và bé.
Em biết, yêu người đang buồn vì tình cũ là con dao hai lưỡi. Sẽ cảm nhận mình là người thay thế, là người thiệt thòi.
Các thím vào trường hợp như em, liệu có dứt ra được không?
Em thì không. Con người em thiên về tình cảm. Khi đã yêu, em đành chấp nhận điều ấy. Em biết mình sẽ rất khó có kết cục tốt, ngoài hy vọng mọi chuyện sẽ khác thì em phó mặc cho định mệnh.
Thức dậy uể oải, em rối rít thay đồ chạy đến công ty. Mới ngày thứ ba đi làm mà em đã muộn cả 30p. Sau khi nghe mụ trưởng phòng càm ràm thì em nhận được một tin bất ngờ.
– Hôm nay bé Uyên nghỉ phép rồi nên cưng tự mà lo liệu công việc nhé!
– Uyên bị sao vậy chị?
– Nó gọi bảo là nó ốm.
– Thế à chị?
– Nhìn cưng lo thế, nghe giọng nó cũng khào khào đấy. Chị cũng hỏi han rồi, nó bảo không sao đâu.
…
Đầu óc em lúc này chẳng muốn dành cho công việc nữa, em cảm thấy việc bé bị ốm có một phần trách nhiệm của mình. Em chỉ mong sớm đến giờ nghỉ trưa để tạt qua thăm bé. Không biết bé có chịu mở cửa khi em đến không nữa?
Thời gian nghỉ trưa chỉ hơn 1 tiếng, em mua thuốc mua cháo, phóng đến chỗ bé nhanh nhất có thể. Lúc em tới, em gọi bé dẫn em lên nhưng bé không bắt máy. Đợi 10p quá sốt ruột, em gọi cửa gặp chủ nhà. Sau khi trình bày em cần lên thăm bạn bị ốm, ổng cho vào vì thấy em có vẻ tội nghiệp và tay cầm thuốc nên không nghi ngờ em có ý đồ gì.
Em đến phòng bé và gõ cửa, cũng một hồi sau bé mới trả lời”
– Ai vậy ạ?
– Anh X đây!
– Ủa sao anh lại ở đây?
– À anh nghe tin em bị ốm.
– Em không sao, anh về đi.
– Nhưng anh có mang thuốc và đồ ăn đây.
…
Bé bỗng im bặt, em dù rất muốn gõ cửa thêm nhưng tay em lại cứng đờ. Em luôn cảm thấy áp lực về việc em như thế này với bé có phải là xen vào cuộc sống bé quá nhiều hay không?
– Thôi anh để mọi thứ ở ngoài cho em nhé.
Em nói vậy rồi định sẽ đi, thì bé mở cửa.
Bé vẫn chưa thay bộ đồ hôm qua, và nhìn nét mặt bơ phờ như còn đang ngủ mà bị em làm phiền vậy.
– Anh đi làm rồi ghé đấy à?
Em vội đặt tay lên trán bé, tỏ vẻ ân cần.
– Sốt rồi, em mau ăn rồi uống thuốc này, để anh vào rồi lấy cho em.
– Sao người ta cho anh lên hay vậy.
– Chắc thấy mặt anh hớt hơ hớt hải qua nên ổng tin anh.
– Thôi anh vào đi.
Lần cuối cùng em vào căn phòng của 1 cô gái (người yêu cũ), nó chỉ sạch hơn cái chuồng heo một chút. Có khi em còn thấy quần chip xú chiêng vứt vương vãi… Nhưng phòng của Uyên khá là gọn gàng (chắc do bé vừa dọn) và thoảng mùi của hoa hồng rất giống mùi hương quen thuộc của bé.
– Xa vậy qua làm gì? Anh không nghỉ trưa à?
– Với anh thì việc này quan trọng hơn.
– Cảm xoàng ấy mà, lo làm gì?
– Xoàng mà thấy em chẳng còn miếng sức sống nào, mặc y xì bộ đồ hôm qua.
– Uầy, đợi em rửa mặt thay đồ cái.
– Ưm.
Bé vội vào nhà tắm. Trên bàn điện thoại bé run liên hồi vì tin nhắn. Em liếc mắt qua, nào là anh Tuấn hẹn cuối tuần đi cafe, anh Việt hỏi tối nay có rảnh không, anh Linh hỏi bé có người yêu chưa?
Có lẽ với một cô gái xinh đẹp độc thân, nhiều vệ tinh xếp hàng không phải là chuyện lạ. Dù vậy trong lòng em lúc này là cảm giác bức bối, hay nói đúng hơn là em tự ti. Vì bản thân ngoài cái cao ráo dễ nhìn, em cũng không có gì tự hào để thể hiện nữa.
Nhưng em nào có quyền gì, Uyên và em chẳng là gì của nhau cả.
Bình thường, Uyên trong bộ đồ công sở đã quyến rũ lắm rồi, nhưng thấy cô ấy trong bộ đồ đơn giản (đồ ngủ mặc nhà). Ực, em xém chảy cả dãi (May là kịp quay đi). Trắng nõn nà, thơm từ thịt ngọt từ xương.
– Ăn nhé, anh bày ra cho.
– Tô trên kệ, mà anh ăn gì chưa?
Em buột miệng:
– Anh ăn rồi.
– Nói dối, chạy qua đây phải 20p, thời gian đâu mà ăn.
Em chỉ biết ậm ừ, không biết do em nói đối kém hay con bé quá lanh… Rồi em hỏi bé bệnh tình thế nào và dặn bé uống thuốc.
– Mau khỏe còn chỉ anh làm việc!
– Mục đích của anh là thế, chứ có quan tâm gì em đâu.
– Chả lẽ phải nói huỵch toẹt ra là anh lo cho em à?
– Thật không?
– Thật!
– Kệ anh.
Em không thể đoán được bé nghĩ gì, bé không đón nhận cũng chẳng từ chối. Nhưng một người thông minh như bé biết cảm giác của em dành cho bé thế nào.
– Đi làm đi không sợ trễ à?
– Em ăn hết, uống thuốc rồi anh đi.
– Như mẹ chăm con ấy nhỉ?
– Ngon không?
– Tạm, bệnh ăn gì cũng nhạt miệng.
– Tối muốn ăn gì anh đem qua?
– Em tự nấu được, giờ chỉ muốn nằm nghỉ thôi.
Đến lúc không thể ngồi lại được nữa, em đứng dậy:
– Có gì thì gọi ngay cho anh nhé, giữ sức khỏe đấy.
– Ờ, không tiễn…
Chắc em phải tập làm quen với những câu nói phũ của bé, chứ nghe xong em cảm thấy tổn thương quá…
– Khoan đi, giúp em một việc được không?
– Việc gì?
– Chủ nhật này đi cùng với em.
– Lúc nào?
– 6h tối nha.
– Mà đi đâu?
– Cứ đến đón em là được.
– Ok!
– Còn nữa, anh mặc đồ đẹp nha.
– Anh biết rồi.
Trên đường về công ty, em suy nghĩ về đề nghị của bé, đi đâu sao bé không nói, tại sao lại là mình? Hy vọng là ít nhiều bé cũng có cảm tình với em. Em có đủ ấn tượng để bé nguôi ngoai quá khứ không?
Tâm lý em mau chóng chuyển sang bi quan. Em đã cất công qua chăm sóc nhưng chả nhận được một lời cám ơn nào. Mơ mộng ít thôi, em tự nhủ như thế.
Có lẽ, tình cảm của em chỉ là “Đường một chiều” mà thôi! (Bài hát em vẫn thường nghe mỗi khi buồn)
“Em ơi, có biết điều gì thật đau
Trong cuộc sống muôn màu, để anh nói cho em nghe…
Nhé em.
Rằng nơi anh đã từ lâu… có cảm xúc lạ
Mỗi khi em kề bên được nghe nói cười…”
CHAP 5
Cho đến cuộc hẹn ngày chủ nhật, bọn em chủ yếu gặp nhau trên công ty. Em nghĩ chuyện gì đến rồi sẽ đến, nên cũng không hỏi “mình sẽ đi đâu thế bé ơi”.
Mối quan hệ của bọn em cũng không tiến triển gì thêm, em không vồn vã như những ngày đầu nữa. Hay nói đúng hơn, em trầm lặng và kiên nhẫn hơn, dù mỗi lần gặp bé em rất muốn bày tỏ. Em có học hỏi các thím Vozer rằng đừng thể hiện là mình cần gái, nên em tiết chế tình cảm rất nhiều.
Chủ nhật là một ngày đẹp trời. Cơn mưa buổi chiều làm dịu mát ngày hè oi bức, đến khi em ăn mặc bảnh tỏn và leo lên con xe tay ga, trời đã tạnh ráo.
Uyên đã sửa soạn kĩ lưỡng. Bé chọn bộ đầm xòe màu da, trông như một chiếc váy cưới ngắn. Nhìn như một nàng công chúa quyền quý, dịu dàng và đẹp mê mẩn.
– Em đẹp quá, thế này chiếm hết spotlight của người ta mất. – Em tấm tắc khen bé
– Anh khá bảnh đấy, trông ổn áp phết – (Em mặc combo veste và quần xanh đen, phối cùng áo thun và sneaker trắng, ton sur ton.)
– Chụp cho em tấm với!
Xà quần một hồi để bé có được tấm ảnh ưng ý, tụi em đến dự một tiệc cưới ở Diamond Place – Hoàng Văn Thụ. Thím nào ở Sài Gòn chắc cũng biết chỗ này sang chảnh cỡ nào. Hèn gì bé ăn mặc lồng lộn ghê.
– Mình đi đám cưới mà em giữ bí mật ghê nhỉ?
– Anh chỉ việc ăn tiệc và theo em thôi, nhé. Em tự gửi thiệp được rồi!
– Cưới ai thế em? – (Em nhìn vào hình cô dâu chú rể trước sảnh, biết là thằng ny cũ nhưng giả vờ hỏi)
– Bạn xưa chơi chung ấy. – (Giọng bé hơi gượng gạo)
Em được bé khoác tay vào sảnh. Lần đầu tiên tụi em sánh đôi, đi cùng nhau trước nhiều người thế này. Phải nói em vô cùng hãnh diện vì có “người yêu bố đố thằng nào đẹp bằng”. Mọi người nhìn tụi em với cặp mắt ngưỡng mộ. Nhưng em biết, bé đẹp thế này để chứng tỏ với thằng chú rể, để làm cho nó phải hối tiếc vì đã bỏ rơi bé.
Đến lúc giáp mặt cô dâu và chú rể rồi các thím ạ. Giờ thì em không còn nghi ngờ gì, chính là tên chụp chung với bé trên face lúc trước em mò ra. Hắn tên Quang, nam tính, mạnh mẽ trái với vẻ công tử của em khá nhiều. Trông hắn và cô dâu khá đẹp đôi. Xét về nhan sắc thì cô dâu tuy không sắc sảo như bé Uyên nhà em nhưng sắc vóc hài hòa, khuôn mặt phúc hậu lắm.
– Em đẹp lắm, người yêu em à? (Cả bọn bắt tay nhau và Quang mở lời)
– Vâng, chúc mừng anh. (Bé đáp lại)
Cùng chụp một tấm hình kỷ niệm, xong bé tiến lại bàn gửi thiệp.
Quang: 2 người quen nhau lâu chưa?
Uyên: Có khi hơn anh và cô vợ. (Bé gây chuyện)
Quang: Nói khó nghe vậy em.
Uyên: Đồ đạo đức giả. (Nói nhỏ)
Quang: Em như vậy không khá hơn được đâu.
Không để bé kịp đôi co. Em kéo vội bé vào phòng tiệc và bảo bé bình tĩnh lại. Bé làm em cảm thấy mình là cái bình phong trong câu chuyện của bé. Dù vậy, ở đây còn bao nhiêu bạn bè của bé, em sẽ ráng hết sức nhẫn nhịn đợi sau bữa tiệc rồi tính.
Lúc cô dâu và chú rể cùng đứng trên sân khấu, ánh mắt của bé nhìn thật uất ức, bất lực. Đặt mình vào vị trí ấy, em cũng xúc động và thông cảm một cách xót xa. Bé buồn như thế nhưng vẫn gượng cười nâng ly cùng mọi người. Bản thân em tổn thương sao cũng được, em chỉ hy vọng bé mau chóng vượt qua chuyện này.
Bé nốc bia liên tục. Khi buỗi lễ thành hôn kết thúc và mọi người nhập tiệc, không hiểu sao bé lại bảo em hát tặng bé một bài. Sau một hồi đôi co với bé…
– Không hát thì anh đừng nói chuyện với em nữa!
– Thôi được rồi (Em đành tuân lệnh)
Suy nghĩ thế nào mà em chọn được bài “Làm vợ anh nhé” mấy thím ạ. Xưa em hay đi thi văn nghệ cho lớp nên màn trình diễn của em được khán phòng hưởng ứng ngon lành.
Hy vọng em đã làm tốt trong buổi tối có lẽ là dài nhất trong cuộc đời bé. Đến giờ về, em có thói quen tia gái vô tình bị bé phát hiện:
– Nhìn gì mà nhìn, móc mắt ra giờ! (Bé đanh đá)
– Nhìn bà chằn này thôi được chưa?
– Nói lại xem?
– Nhìn công chúa xinh đẹp thôi ạ.
– Ngoan.
Đoạn đường về không xa, nhưng em đi thật chậm. Cố tìm cách an ủi bé:
– Này, em ổn chứ?
– Trông giống ổn lắm à?
– Vậy chú rể là…
– Biết rồi còn hỏi!
– Em còn thương hắn à?
– Điên.Hết rồi!
– Anh cảm thấy thế.
– Đã bảo em dứt hết rồi! Mà em thấy anh vẫn còn tình cảm với ny cũ đấy.
– Em vô lý, anh đã làm gì?
– Nãy anh lên hát bài gì ấy nhờ, làm vợ anh nhé, không dành cho ny cũ thì cho ai? (con điên này hoạch họe em vl)
– Lúc ấy, anh chỉ biết một cô gái duy nhất trong khán phòng thôi.
– Thế dành cho em à?
– Ừa.
– Nói to lên.
– Anh hát bài hát đó cho Uyên, được chưa?
– Muốn em làm vợ à?
– Chịu không?
– Mơ à, đéo.
Cứ như là em bị bé dắt mũi, em thấy bản thân mình thảm hại quá …
– Hát bài nữa đi.
– Giờ à?
– Lẹ lên, bài gì vui vui ấy…
Vẻ ngoài em là một người nghiêm túc nhưng đầu óc em thật ra cũng hài hước các thím à, em hát cho bé nghe một bài hát vô cùng nhảm nhí:
– 1 con vịt xòe ra 2 con thằn lăn con đùa nhau cắn con chim non trên cành cao hót líu lo, hót líu lo, em yêu chim cô giáo em miệng hay cười vì mắt cô long lanh, cô yêu bố, bố là tất cả, bố là 1 con vịtt xòe ra 2 con thằn lăn con đùa nhau cắn đứt con chim non…
Thế đéo nào mà bé lại cười sặc sụa. Xem như em đã thành công rồi các thím.
– Anh xàm quá, mà em thích, hahahaha…
Thời gian bên bé sao mà trôi nhanh quá mấy thím ạ. Thoắt đã gần về đến nhà, em vẫn chạy thật chậm, bỗng hai tay bé từ phía sau vòng qua người em, em cảm nhận được thứ áp vào lưng em và cả hơi thở nóng của bé nữa… kèm theo đó là lời thủ thỉ…
– Em không muốn về…
CHAP 6
– Em không muốn về…
Vậy có quá nhanh không nhỉ? Một câu nói nhẹ nhàng làm em “rạo rực”. Chưa gì em đã tưởng tượng cảnh em rúc vào người bé thưởng thức mùi hương ngọt ngào của làn da hồng hào…
– Sao anh không nói gì?
Em phải tỉnh táo lại ngay. Một tuần trước hai đứa còn chưa biết nhau, như thế thì quá nhanh. Liệu bé đang thử em ư? Em sợ lời mình nói lúc này mà khinh suất, xem như mọi thứ tan thành bọt biển.
– Về muộn có sao không em?
– Anh muốn về à?
– Hông phải. Anh lo em không vào nhà được.
– Thì mình em thức đêm ngoài này (Bé lại dỗi rồi)
– Anh không để em mình đâu. Đi!
– Đi đâu?
– Beer club.
– Điên, em không uống nữa đâu.
– Em chọn đi.
– Xem phim nhé.
– Rạp nào?
– Phim rạp dở lắm, qua phòng chiếu HD chọn phim đi!
Phải nói Phòng chiếu phim HD là không gian riêng tư tuyệt với các thím ạ. Nó không khác gì một phòng nghỉ couple luôn mở TV. Lúc trước em đã đến đây cùng ex nhiều lần, có lần còn “hành sự” tại chỗ. Khác ở chỗ những lần trước em dụ gái vào, còn lần này em được “dâng tận miệng”
Tụi em tấp vào một nơi cách nhà trọ bé không xa. Em chả còn tâm trí để chọn phim nữa, chỉ muốn chạm vào những gì đang phập phồng đằng sau bộ đầm ấy.
– Em chọn đi nhé, phim gì anh cũng xem được hết. (Giọng em bình tĩnh còn trong lòng thì vã lắm rồi)
– 50 sắc thái, phần mới nhé chị. (Bé nói với chủ quầy)
Khoan khoan, 50 sắc thái? Clgt… Em nhớ không nhầm thì series phim này toàn cảnh 18+ và nhiều tình tiết nóng bỏng, gợi cảm, khổ d*m. Chả lẽ bé muốn gợi ý và tạo không khí để em lao vào?
Bọn em gọi 2 trà đào để “giải khát” trong thời gian chiếu phim. Lúc này, chỉ còn lại Uyên và em, phim bắt đầu chiếu còn em thì bắt đầu són.
Không gian thoải mái, giường nệm êm ấm, máy lạnh phà phà làm cho căn phòng trở nên lãng mạn hơn bao giờ hết. Uyên nằm bên em, chăm chú theo dõi với bàn tay đan khẽ vào tay em.
– Em thích phim này à, dữ dội hén.
– Xưa có lần ở quê cùng 2 nhỏ bạn, bị tụi nó rủ rê lôi kéo, lên mạng xem rồi có mấy khúc bịt mắt lại hông dám xem.
– Giờ có bịt mắt nữa không?
– Em sẽ bịt mắt anh lại.
Gần như ngay lập tức, bé đưa tay che mắt em vì sắp có cảnh nóng. Em tận dụng cơ hội để làm bé mất thăng bằng rồi ôm gọn lấy bé ở tư thế nằm nghiêng. Lần đầu tiên bọn em face to face, nhìn thẳng vào nhau, mê hoặc, chìm đắm. Từ từ, chậm rãi, mặt em tiến gần mặt bé.
Mắt của cả hai đã nhắm lại, em chỉ còn cảm nhận được sự mềm mại và khao khát từ đôi môi bé. Hôn nhau càng lâu tay bé càng ghì chặt người em hơn. Em không còn kiểm soát được bản thân nữa, liên tục chuyển mình từ tai, má rồi đến cổ. Cái mùi gái cả năm nay em đã thiếu thốn giờ tạo nên một con mãnh thú trên giường thực sự.
Tay em không ngừng di chuyển và em mò đến đâu thì bé rên khẽ tới đó. Miệng thì nhẹ thôi anh nhưng bé ghì chặt em đến mức ngạt thở. Vozer có câu hôn được môi là lôi được v*…
Em luồn tay ra sau lưng tháo áo ngực bé như một gã đã có nhiều kinh nghiệm tình trường, hai ngón tay em bắt đầu mân mê phe phẩy đầu t* làm cho bé phải khao khát khổ sở.
– Đừng mà, em chịu không nổi…
– Em thấy sướng không?
-… Có, ư… ư…
Mặt em áp vào (.)(.) bé thưởng thức say sưa, của bé tương đối nhỏ (Em thích lép mấy thím ạ) chỉ được khoảng quả quýt nhưng đầy đặn và thơm đến nỗi em có thể vùi đầu vào cả ngày. Lúc này, 2 đầu t* bé cứng như “thằng nhỏ” của em vậy… còn tay em đã luồn vào nơi mà nó cảm thấy ướt át nhất… Ngón tay em thụt vào thụt ra từng nhịp. Nhịp thở bé gấp hơn, tiếng rên lớn hơn và đôi tay bé ghì đầu em mạnh hơn. Em xử lý nốt mảnh vải tam giác cuối cùng trên người bé. 2 con người trần trụi… mọi thứ đã sẵn sàng.
Em trườn lên hôn bé thật sâu, bé đáp lại rất nhiệt tình. Nhưng đời không như mơ, đôi mắt bé ướt đẫm, bé đang khóc…
– Anh làm em đau à?
– Không có.
– Vậy sao em lại khóc? (Em lấy tay lau nước mắt cho bé)
– Em thấy, mọi thứ đang diễn ra nhanh quá. Đúng hay sai em không biết nữa. Anh luôn làm cho em cảm động. Còn em làm anh tổn thương, em xư xử quá đáng, em ăn hiếp anh, bắt anh đi đám cưới cùng em. Anh biết hết, những anh chẳng trách em một câu. Chưa đầy 1 tuần, em đã muốn dựa dẫm anh rồi. Ai mà chẳng tốt lúc đầu đúng không? Nên em sợ, dù lúc này được bên anh em rất hạnh phúc…
Trong lòng em thật sự đang “tụt mood” khủng khiếp, sắp được xoạc tới nơi rồi đcm. Giống như trong lòng đang thèm thuốc, móc ra cái hộp quẹt thì hết mẹ nó ga không tài nào châm được.
– Em đừng sợ, anh hiểu mà. (Dù bứt rứt cũng phải nói chuyện tử tế)
– Thật không?
Em ngồi dậy, mặc đồ lại cho bé, rồi ôm bé vào lòng, xoa đầu nhẹ nhàng:
– Mọi chuyện qua rồi em ạ.. Anh chỉ biết trước mặt mình là em, em là hiện tại và tương lai của anh.
– Anh đang tỏ tình với em hả?
– Ừ.
– Vậy giờ anh gọi em là vk, em gọi anh là chó.
– Gì, sao anh lại là chó?
– Chứ anh không phải pet của em à?
– Ờ thì… Hic
– Em đùa đấy ck yêu…
Bé hôn má em, 2 tay vuốt ve khuôn mặt em, khoảnh khắc này đúng là tình bể bình
– Xin lỗi ck, em làm ck mất hứng rồi…
– Có gì đâu, gâu gâu. (Em cay lắm, cay vl)
– Haha, chó ck ngoan quá… moaz (Bé vừa nựng vừa hôn má em)
Bộ phim đã hết từ lâu mà em và bé còn xà quần mãi chẳng muốn rời nhau. Đến khi nhân viên lên nhắc, em mới bảo bé:
– Hết phim òi kìa xã…
– Tại anh đấy!
– Ơ…
– Tại anh mà em chả xem được gì.
– Sau này anh bù cho, hứa.
– Giờ bù luôn đi.
– Bù gì?
– Em đói rồi.
– Vậy mình đi ăn, go go…
– Sao không hỏi em ăn gì?
– Vk ăn gì nè?
– Ăn anh …
CHAP 7
Tối đó, bọn em thỏa thuận sẽ qua đêm ở nhà nghỉ rồi sáng mai dậy sớm về thay đồ đi làm. Giờ thì cá đã vào lưới, chỉ việc nằm chờ ăn thôi.
– Em tắm trước nhé. (Lúc này khoảng 1h sáng, bọn em vừa lấy phòng)
– Ừa, khăn nè, ê khoan…
– Hở?
– Tắm chung với.
– Mơ à?
– Ngoài này anh sợ ma (em giả bộ yếu đuối)
– Điêu, ma sợ anh thì có.
Em không nói gì, tỏ vẻ giận lẫy, thế mà lại phát huy tác dụng:
– Vào đi ông nội…
Tự tay em cởi đầm và nội y cho bé. Như bao thằng đàn ông khác, em say mê ngắm nghía thân hình nuột nà của nàng
– Nhìn gì mà nhìn, biến thái quá nha… (Bé cự nự)
– Không nhìn mới là có vấn đề á.
– …
– Đây anh tắm cho.
Em nhanh nhảu túm lấy bịch sữa tắm, nhờ vậy mà được tự tay “vuốt ve” cơ thể bé. Ban đầu bé ngại ngùng, sau đó vuốt ve lại cho em. Tụi em cùng đánh răng, lúc này cả hai đã “hứng” lắm rồi.
Lao vào nhau như hai con hổ đói. Em và bé mần nhau 3 hiệp đến khi cả hai kiệt sức mới dừng lại. Trong giờ giải lao, bé bắt em chịu trách nhiệm:
– Anh phải hứa với em một điều!
– Hứa gì?
– Là anh sẽ lấy em!
– Thích khi nào cưới?
– Anh chỉ cần hứa thôi…
– Được rồi, anh hứa sẽ lấy Uyên. (Hứa đại cho nó bớt nhõng nhẽo)
– Ngoan, em thưởng.
Bé trườn lên người em, chiếm thế chủ động, tay mần ở dưới, khóa môi em ở trên… Người yêu trước của em thì chỉ biết nằm tận hưởng thôi, thật may mắn vì Uyên là kiểu người tình damdang, không thể cưỡng lại được. Em thì không quen dùng ba con sói, khả năng “xuất ngoại” của em vẫn ngon lành lắm. Xong bọn em ôm nhau ngủ như chết.
Chợp mắt vỏn vẹn 3 tiếng, hai đứa hối hả chạy đôn đáo về nhà, thay đồ chuẩn bị đến công ty làm việc.
Biết là đi làm sẽ chẳng bình yên, nhưng lòng em phấn khởi vô cùng. Mụ Lan như thường lệ, liếc ngang liếc dọc, khua môi múa mép:
Lan: Bà Tú, bé Tâm, hôm nay thấy phòng mình có gì lạ không? (Bà Tú là Trưởng phòng, bé Tâm là người còn lại trong phòng 5 người)
Bé Tâm thua em 2 tuổi và hơn Uyên 2 tuồi, mặt hơi mụn, biết trang điểm, trông sơ sơ cũng xinh gái, có anh bạn trai người Mã Lai giàu sụ. Em này không phải tuýp người hóng hớt, tỏ vẻ không quá quan tâm lắm đến câu chuyện của mụ Lan.
Tú: Gì rần rần vậy bây? Có tin gì hot à?
Lan: Bà thấy 2 đứa nó có gì lạ không? (ám chỉ em và Uyên)
Tú: Có thấy gì đâu?
Lan: Để ý kĩ đi, mắt tụi nó thâm quầng gấu trúc giống nhau y chang.
Tú: Ý bà là?
Lan: Là 2 đứa nó đánh lẻ hôm qua chắc luôn.
Tú: Tụi nó nghe được đấy, bà vô duyên quá. (Nói vậy mà chắc trong lòng khoái chí phết)
Em và Uyên chăm chú làm việc, giả vờ tai điếc mắt mù. Yêu gái cơ quan đúng là lắm gian truân, mà chỉ cần nghĩ đến cảnh làm về được thoải mái bên nàng là em vui rồi. Thỉnh thoảng lúc mọi người đi hết, bọn em tranh thủ hôn nhau cho đỡ vã.
Trước khi đi ngủ em hay nghĩ về mối quan hệ với Uyên, em thích Uyên, say mê cô ấy. Nhưng Uyên không hoàn toàn chiếm lấy mọi suy nghĩ của em. Đôi lúc em vẫn nhớ về Trang, người con gái em đã yêu sông chết, người mà em nhận hết tất cả tổn thương về mình để được bên cô ấy mỗi ngày.
Cách đây hơn 2 năm, em theo học chương trình thạc sỹ tiếng Anh. Lớp đa số là các anh chị U30 U40, thế hệ 9x như em được vài mống, trong đó có Trang. Ngày đầu tiên đến lớp, Trang mặc một chiếc váy trắng tựa thiên thần. Không mang nét đẹp sắc sảo kiêu kỳ như Uyên, Trang là cô gái mét 52 tóc ngắn ngang vai, thân hình mảnh khảnh, khuôn mặt vô cùng xinh xắn, trong trẻo. Bằng tuổi với Uyên nhưng Trang có ngoại hình trẻ mãi theo năm tháng, em trúng tiếng sét ái tình cứ ngỡ Trang là Ribi Sachi trong FAP TV các thím ạ.
Những kỉ niệm với Trang và thứ em khắc cốt ghi tâm, chưa bao giờ em thoát ra được tình yêu với Trang dẫu đã chia tay cô ấy rất lâu rồi (tất nhiên là Trang đá em). Nói thẳng ra em quá lụy, không thể hiện ra ngoài nhưng em rất thương Trang dù cô ấy làm cho em đau khổ tột cùng.
Em đã bỏ dỡ việc học thạc sỹ để quên Trang. Một năm qua, em sống như người mất hồn, tự kỷ đến trầm cảm. Cuộc sống đã thay đổi từ ngày em gặp Uyên. Em và Uyên đang trải qua những ngày yêu vui vẻ, hạnh phúc. Có lúc tưởng như em đã nguôi ngoai được cô gái của quá khứ.
Nhưng khi cô gái ấy trở lại, trời quang hóa giông bão, sóng lặng im bấy lâu hóa thành sóng thần…
Điện thoại em rung lên, 12h đêm, chắc là tin nhắn của Uyên rồi, cứ đè lúc người ta ngủ mà nốn lừng…
Sau 387 ngày chia tay, em nhận được tin nhắn của My fucking Crush – Trang baby:
< Vẫn dõi theo story instagram của em à? >
CHAP 8
Không biết có thím nào gặp được cô gái của cuộc đời chưa? Khi gặp người đó rồi, sau này yêu ai cũng không quan trọng nữa, vì mình sẽ luôn yêu và dõi theo người đó. Biết là sẽ có kết cục dang dở, nhưng vẫn chấp nhận theo đuổi tới cùng vì quá thương cô gái ấy, để rồi nhận lại nỗi đau, cay đắng và day dứt triền miên.
Với em, cô gái ấy chính là Trang (T), em đã gặp và yêu T, cách đây 2 năm và 3 tháng..
Trước khi vào học lớp thạc sỹ tiếng Anh tại Sài Gòn, T đã trải qua thời gian Đại học tại Hà Nội. Sỡ dĩ T phải khăn gói vào đây, do ghệ cũ thường xuyên đến nhà tìm T rồi dọa tự tử dù cả hai đã chia tay, thêm một số lùm xùm rằng T là đứa cướp bồ người khác, giả vờ ngây thơ. Không để con gái bị hàng xóm bàn tán, cha mẹ cho T chuyển vào Sài Gòn cùng ở với cô chú. Gia đình và dòng họ của T đều rất giàu có nên dù ở đâu, cô ấy cũng sống như công chúa.
Đối với T, có lẽ chuyện ở Hà Nội là một cú sốc, nên cô ấy tỏ ra vô cùng lạnh lùng, khép kín với mọi người. Biết bao nhiêu chàng trai rào trước đón sau nhưng tất cả đều bị làm ngơ theo cùng một cách: em bận rồi, chào anh.
Nếu cũng làm quen bình thường như những người khác thì em tạch là cái chắc. Chiến thuật của em là quan sát kỹ, tìm hiểu về sở thích hoặc sự quan tâm của nàng. T có 2 sở thích, 1 là mèo, 2 là sách, nhất là sách của Nguyễn Nhật Ánh. Ngày nào cô ấy cũng tranh thủ lúc giải lao lôi ra đọc.
Cho đến khi chia nhóm thuyết trình, em mới nghe được giọng nói Hà Nội đáng yêu, ngọt ngào của Trang. Một người lạnh lùng nhưng giọng nói vô cùng dễ thương, ấm áp.
Sau 3 tuần, em lấy hết can đảm để tặng Trang món quà làm quen. Giờ ra về, em bẽn lẽn theo sau nàng và khều nhẹ trước khi nàng tới chân cầu thang.
– Em Trang phải không? Anh là X, cùng nhóm với em trong lớp tiếng Anh.
– Ơ, có chuyện gì không ạ?
– Tặng em này.
Trên tay em là ấn phẩm mới nhất của bác Ánh. Trang tất nhiên cảm thấy bất ngờ và ngại ngùng, em tiếp tục mở lời.
– Thấy em hay đọc sách, chắc em thích sách của bác Ánh phải không?
– Dạ, mà cuốn này tuần sau mới xuất bản, sao anh có ạ?
– Anh đặt trước ở NXB Trẻ ấy. Cũng phải xếp hàng mới nhận được.
– Thôi để em mua sau cũng được ạ, cám ơn anh.
– Bạn bè anh không đọc sách, anh thì ít thời gian. Quyển này đặc biệt có chữ ký tác giả đấy. Bỏ thì uổng quá hay em nhận giúp anh với.
– Thế ạ, giá bìa bao nhiêu em gửi cho anh.
Em nhanh chóng đặt sách vào tay bé, vờ vội vã như đang có chuyện gấp.
– Anh phải đi trước, Trang về cẩn thận nhé!
– Ơ… em chưa trả…
Chiến thuật phát huy hiệu quả, ngày hôm sau bé chủ động gặp em bắt chuyện:
– Anh không nhận là em trả sách đấy.
– Đi uống nước được không, em mời. Vậy là huề.
– Đừng làm khó em.
– Uống một ly nước khó đến vậy hả em?
– Thế anh muốn lúc nào?
– Mai nhé.
– Bây giờ, em ghét nợ ai lắm. Anh chọn quán đi. (Con điên, thế hỏi ý tao làm gì?)
– Ok, gần đây thôi.
Bọn em không nói được gì nhiều. Trang không hào hứng gì về em, còn em luôn là người chủ động. May là em xin được insta của nàng, trên ấy chủ yếu là stt tâm trạng, lác đác vài hình ảnh của nàng và những con mèo. Có vẻ nàng khá khép kín và ít bạn bè.
Những lần sau rủ nàng đi chơi, em đều bị từ chối cùng lý do quen thuộc “Em bận rồi”. Càng cố gắng càng xa cách, em cũng thôi không hy vọng nữa.
Lúc em chuẩn bị từ bỏ, hôm ấy trời mưa. Tầng hầm của trường đang tu sửa, bãi xe cách dấy không xa, nhưng đi tay không qua đó chắc chắn sẽ ướt như chuột lột. Trang đang đứng trú bên mái hiên sân trường.
– Mưa này lâu ngớt nhỉ. Anh có dư cái ô này, Trang cầm về đi.
– Ơ rồi anh về bằng gì?
– Chút anh đi ké ô của bạn, nó sắp xuống rồi.
– Thật không? Em mượn rồi mai trả anh.
– Ừ, em đi đi.
Nàng đi được vài bước, em chạy theo sau đi chung luôn. Nàng nhăn nhó nhẹ nhàng:
– Ơ bạn anh đâu?
– Anh nói thế thì em mới nhận ô chứ.
Không khí khá là bối rối. Em chạm khẽ vào tay nàng, cầm chung chiếc ô, hy vọng trái tim nàng có cầu vồng, lúc này phải đóng vai sỹ quan thân thiện thôi.
– Anh cầm ô cho, mà Trang này, với ai em cũng ít nói thế hả?
– Không ạ, em không biết nói gì thôi.
– Anh có một trò chơi, em muốn tham gia không?
– Trò gì? Bây giờ ạ?
– Anh với em giao kèo nhé. Đến khi tới nhà xe, em sẽ thấy cầu vồng.
– Ơ trời tối thế này, cầu vồng đâu ra hả anh?
– Nếu không có cầu vồng, anh sẽ làm thay phần bài thuyết trình của em. Còn có, em làm bạn gái anh nhé.
– Chắc chắn là anh thua rồi còn gì?
– Có chơi có chịu, Thua em, anh cũng vui. Vậy nghéo tay làm tin với anh.
T đâu biết rằng cô ấy đã vào bẫy của em rồi. Trong cặp em đang giữ một cái đèn LED, có thể phát ra ánh cầu vồng (Thời gian này em làm sự kiện, sân khấu cho Đông Tây Promotion)
Em và nàng cùng lấy xe. Trước đó, em đã đặt đèn cách cổng ra không xa. Tất cả những gì cần làm là bật đèn bằng remote em cầm trong tay.
– Ơ, cầu vồng này, làm cách nào mà…?
Nàng không tin vào mắt mình, nhưng em chỉ lừa nàng được vài giây thôi…
– Đây là đèn chiếu mà? Anh lừa em.
– Nhưng nó vẫn là cầu vồng mà.
– Không tính, anh ăn gian.
– Trong luật không hề cấm cầu vồng từ đâu, em cũng nghéo tay với anh rồi.
– Anh gài em, hic.
– Được rồi, anh không bắt bẻ nữa. Xem như mình chưa giao kèo gì, chịu chưa?
– Nhưng em thấy cũng kì kì. Trước giờ em chưa gạt ai bao giờ cả. (Điêu, khốn nạn)
– Thế em muốn sao?
– Em sẽ làm bạn gái anh, được chưa?
– Thật hả, anh vui quá. Chút về nt anh nhé.
– Biết rồi, em về đây.
Phút giây nàng nhận lời, em ngỡ là cả cuộc đời. Đúng, là cuộc đời đầy bi kịch.
Đúng lúc cuộc sống của em chuẩn bị sang trang mới, Uyên đã đến, xóa hết mọi cô đơn từ lâu em chịu đựng. Em thích Uyên, cô gái cá tính, thất thường đầy mãnh liệt trong tình cảm. Nhưng em lại yêu một cô gái xấu xa, ích kỷ và chỉ lợi dụng mình.
Em hồi tưởng lại mọi thứ, tay vẫn cầm điện thoại, đắn đo không biết trả lời tin nhắn Trang thế nào (xem phần trước). Nước mắt em cứ trào ra, em rất nhớ, rất nhớ khuôn mặt ấy, giọng nói ấy…
CHAP 9
< Vẫn dõi theo story instagram của em à? >
Trả lời hay không trả lời? Nếu tin nhắn này đến từ trước khi em quen Uyên, thì chưa đầy 10s Trang đã nhận được một câu trả lời gấp gáp như thằng khát tình, đại loại như “anh đây, em cần gì, để anh giúp cho…”
Tình thế đã thay đổi, em còn thương Trang nhưng nếu thể hiện nó ra với Trang một lần nữa, em sợ sẽ làm tổn thương Uyên và tổn thương chính bản thân mình.
< Ừ >
Một câu trả lời cụt ngủn bâng quơ với Trang là tốt nhất. Nhưng Trang vẫn như trước, vẫn xinh đẹp, vẫn thông minh. Cô ấy luôn biết tình cảm của em hướng về ai, và chỉ cần cô ấy chủ động bắt chuyện, em sẽ tự sa vào lưới tình lần nữa.
** Chuông reo **. Cô ấy gọi Video Zalo cho em, lúc này, 12h đêm ư. Em sợ cô ấy đang có chuyện gấp, ngồi dậy bật đèn rồi bắt máy.
– Ơi, anh nghe.
– Anh à? Ngủ chưa? Em có phiền anh không?
Đúng là qua màn hình video không rõ nét, Trang rất xinh, nhưng ánh mắt của nàng sao lại thiếu sức sống và mệt mỏi thế kia…
– Anh chưa. Em có chuyện gì sao?
– Chỉ là bỗng dưng nghĩ về anh thôi.
– Sao lại thế hả em?
– Em vẫn nhớ cách anh kìm những giọt nước mắt khi chúng ta gặp nhau lần cuối. Quán café ấy, sau khi em nói chia tay, anh bảo em về trước. Nhưng, có lẽ anh còn ngồi lại rất lâu, em đã thấy anh khóc nức nở qua khung cửa sổ. Chắc anh ghét em lắm đúng không?
Mắt em nhòe đi theo từng lời nói của Trang, Rõ ràng ký ức về ngày mà mọi thứ sụp đổ em vẫn còn nhớ mồn một. Em gồng mình để không phải khóc một cách yếu đuối, gắng bình tĩnh…
– Mọi chuyện đã qua rồi em ạ. Anh không ghét em làm gì cả. Em khỏe chứ? Sao nhìn em mệt mỏi thế?
– Anh ơi, hu hu hu (Trang khóc òa lên rất bi thảm, tự dưng em cũng cảm thấy rất đau lòng)
– Nói với anh có chuyện gì vậy, Trang?
– Tom, nó đi lạc mất rồi anh ơi. Lúc nãy em đi làm về thì cô chú bảo trưa nay nó không ăn cơm nhà mà chạy ra sân chơi, rồi không ai thấy đâu nữa…
Trang tôn sùng loài mèo, mèo là thứ mà Trang yêu nhất sau bản thân cô ấy. Ngày em đón sinh nhật đầu tiên của Trang. Ngoài bữa ăn đắt tiền, một cái bánh kem với dòng chữ Happy Birthday My darling (em yêu của tôi), còn có “Tom”, một con mèo anh lông ngắn mà em bỏ ra gần 10 triệu để mua tặng nàng. Nói không ngoa, nhờ Tom mà em và Trang quấn quýt với nhau hơn, dù tình yêu của nàng dành cho em thua xa 1/10 tình yêu của nàng dành cho Tom. Tom có màu xám lông chuột, mũm mĩm, đáng yêu và rất thích vuốt ve, em nhìn nó còn thấy cưng huống chi là một người cuồng mèo như Trang.
– Em bình tĩnh lại…
– Sao mà bình tĩnh được, xưa nay Tom chưa bao giờ đi ra khỏi nhà em quá 15p cả. Thế mà hơn chục tiếng rồi nó vẫn chưa về. Hay nó bị ai bắt rồi, huhu…
– Nghe anh nói này, em đừng rối, giờ em gửi cho anh những tấm hình của Tom, sáng mai anh sẽ in ra, trưa anh xin nghỉ để về hỏi hết những người xung quanh giúp em, được không?
– Sao anh không xin nghỉ cả sáng luôn đi, đến trưa nó bị làm thịt mất.
– Anh vừa chuyển chỗ làm, cty sẽ đánh giá anh trốn việc.
– Huhu, sáng mai em sẽ tự đi tìm nó.
– Thôi anh sẽ giả ốm xin nghỉ cả ngày rồi qua em sớm, được chưa?
– Thật ư?
– Anh hứa.
– Em xin lỗi, em mắc nợ anh nhiều quá.
Thật tình, em cực kỳ ghét 2 từ “MẮC NỢ” từ miệng của Trang. Em nhớ rất rõ lời Trang nói khi tụi em chia tay ngày hôm đó: “Thật tình, em chỉ cảm thấy MẮC NỢ anh, chứ em không hề yêu anh.” Cảm thấy MẮC NỢ như thế sao mày không trẩ bố chục triệu bố bỏ ra mua quà, cho mày ăn uống và mua cả con Tom chỉ vì hạnh phúc của mày?
– Chưa bao giờ anh nghĩ thế đâu. Em đừng suy nghĩ nhiều nữa, ráng nghỉ ngơi sáng mai mới có sức để tìm Tom về.
– X này, em hỏi thật.
– Sao vậy?
– Anh không trách em sao? Chuyện em nhờ anh sốt sắng giúp không chút đắn đo, rồi bạn gái anh ghen thì sao?
Chả lẽ em quá lộ liễu là em còn yêu Trang ư? Thôi thì đâm lao phải theo lao vậy. Xin lỗi Uyên, nhưng anh không thể điều khiển được trái tim mình nữa.
– Anh không có bạn gái, cũng không yêu ai cả.
– Từ lúc mình chia tay ư?
– Ừ.
– Còn thương em, phải không?
Nếu em nói có thì chỉ có thể trách em ngu, lại rơi vào bẫy của con hồ ly tinh này. Rồi em sẽ lao vào nó như con thiêu thân, em biết, nhưng không cách nào em cưỡng lại được mấy thím ạ.
– Em nhớ ăn sáng, ngủ ngon nhé.
– Ơ, anh chưa trả lời câu hỏi của em?
– Trong lòng em biết mà.
– Em không biết, anh nói đi.
– Thương em.
– Ai thương?
– Anh thương em, X thương Trang, chưa bao giờ thay đổi.
– Em biết rồi, ngủ ngon rồi mai qua với em nhé.
Em vẫn thế, vẫn là một thằng chỉ biết yêu Trang dại khờ. Trang liệu sẽ yêu em bằng con tim của cô ấy ư? Trời sập còn dễ hơn là chuyện đó xảy ra. Bộ não không thể thắng được trái tim. Chăn ấm, nệm êm, nhưng em mãi thổn thức, vì ngày mai em sẽ lại gặp tình yêu của đời mình, và tệ hơn là em thấy vô cùng có lỗi với người bạn gái hiện tại của em, bé Uyên.
CHAP 10
Mặt trời đã ló dạng, báo hiệu một ngày vội vã. Trên đường đến công ty, em cố rặn ra một lý do xin nghỉ, để cả phòng thấy lý do đó hợp lý và đặc biệt là bé Uyên sẽ không quấy rầy em trong lúc em đi tìm “mèo Tom” cho Trang.
Em bước vào phòng với khuôn mặt nhăn nhó, một tay ôm bụng tỏ vẻ quằn quại lắm.
– Hi mọi người. Chị Tú ơi, qua em ăn tối về bị trúng thực, tiêu chảy qua giờ chưa bớt chị ạ. Chị cho em xin nghỉ một hôm để uống thuốc nghỉ ngơi nhé.
– Tội thằng bé chưa, mới vào đây mấy hôm mà xảy ra bao nhiêu chuyện. Thôi em về đi. Để hôm nay Uyên nó làm giúp cho.
Bé Uyên tỏ ra khá ngạc nhiên, vì 2 đứa em cùng ăn món spaghetti tối qua mà chỉ có em đau bụng. Tụi em chưa công khai việc yêu nhau nên tất nhiên là bé chỉ nhìn và giơ tay kiểu lát về gọi cho em liền nhé, em lo.
Giả nai trốn việc xong em chạy như bay ra tiệm photo, in tầm gần trăm tấm hình Tom mà Trang gửi tối qua. Em không quên gọi cho Uyên để báo cáo tình hình “rối loạn tiêu hóa” của mình:
– Bé yêu, anh về nhà rồi nhé, hôm nay phải nhờ em giúp anh, thương em lắm.
– Bụng dạ anh yếu thế, em có bị gì đâu nhỉ? Anh mua thuốc chưa đấy?
– Rồi em ạ, hic, đau bụng quá.
– Anh mua cháo dinh dưỡng, ráng ăn rồi nghỉ ngơi, làm về em chạy qua thăm anh.
– Anh biết rồi, cám ơn xã, em làm đi nhé.
– Thương anh.
Uyên quan tâm em vậy làm em thấy mình tệ hết sức. Chưa kịp trách bản thân mình thì “má Trang” đã gọi đến:
– Anh qua chưa, sao lâu vậy?
– Sắp in xong rồi, 10p nữa anh tới đây.
– Lẹ lên, chờ muốn chết rồi này.
Vì Trang mà bản thân em trở nên ngu ngốc quá. Lúc em tới, nàng bảo đứng trước hẻm đừng để cô chú thấy em, lúc trước quen Trang em vẫn hay ghé nhà cô chú dùng bữa và chơi với Tom. Hiển nhiên là Trang nói với cô chú đã chia tay em rồi nên không muốn gặp nhau khó xử… Tệ thật, cái bụng của em đang đói mốc meo, Trang không hề hỏi em đã ăn sáng gì chưa, lúc này cô ấy chỉ quan tâm đến con mèo Tommy Tèo mà thôi.
– Mấy người trong xóm, em hỏi hết rồi, không ai thấy Tom cả.
– Vậy xung quanh đây có mấy con hẻm, mình bắt đầu dò từng nơi đi.
– Ừ, đưa em đi nhanh lên.
Hai đứa miệt mài dò hỏi khắp phố phường đến gần trưa. Đen đủi thay, không một ai biết tung tích của Tom cả. Chú mèo xám cứ như bốc hơi khỏi thế giới, còn khuôn mặt của Trang chưa bao giờ khắc khổ đến vậy. Chưa bao giờ, em thấy Trang sốt sắng vì điều gì. Nhìn nàng như muốn khóc đến nơi, em còn đau lòng hơn gấp bội.
– Em đừng bi quan, chúng ta sẽ tìm được nó.
– Toàn những lời vô nghĩa, nghe phát bực.
Không phải lần đầu mà em cảm thấy mình mù quáng vì dành hết tình cảm cho Trang. Từ qua đến giờ em vẫn hy vọng nàng đã thay đổi chút gì đó so với trước đây, nhưng em đã lầm. Thật sự em quá đau lòng, em nghĩ sau khi giúp Trang xong vụ này, em sẽ không liên quan gì đến nàng nữa.
Tụi em ghé vào Lotte ăn trưa, trước lúc gặp lại em rất tò mò về thời gian qua Trang sống thế nào, nhưng giờ không dám hỏi gì vì chỉ sợ làm cô ấy bực.
– Em xin lỗi, lúc nãy em lỡ lời (Trang phá vỡ không khí im lặng)
– Chắc em đang rối, anh không trách gì đâu.
– Anh mệt thì ăn xong về trước, em đi tìm mình được rồi.
– Mình sẽ tìm ra nó. 2 vẫn tốt hơn 1 đúng không? Anh không mệt.
Việc tìm Tom vẫn diễn ra suốt cả buổi chiều, càng cố gắng càng bế tắc, giống như việc em mãi không thể nào có được trái tim của Trang.
Hoàng hôn buông xuống, lục tung mọi ngóc ngách trong bán kính 3km, hỏi khắp khu chợ gần nhất, đi hết mọi công viên, kết quả vẫn là con số không, tay chân hai đứa đã rã rời, thấm mệt.
– Trời sắp tối rồi, hay em về nghỉ ngơi đi, anh sẽ đi hỏi tiếp.
| - Share: BBCode: Link: |